Lời bài hát hai sắc hoa tigôn

Ca sĩ: Hoàng Oanh Album: of history
Ngâm thơ:
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ, khóc chút duyên

Nhạc:
Một mùa thu trước , khi nắng tắt hoàng hôn
Nhặt hoa chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà , cài duyên qua mái tóc
Tôi chờ người với yêu thương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Đường xa khuất bóng chiều phong
Và nơi chân mây phương trời thẳm
Mờ sương tôi buồn hái, cành hoa trắng chạnh lòng.

Người nhìn hoa trắng , hay bảo đó từ ly
Nào tôi còn hiều gì !
Thưở ấy thấy lòng mình , sao trong trắng quá
Đến cười mà chẳng biến suy

Màu trắng là trinh trắng của đời
Tình ta chỉ thế mà thôi.
Người đi xa xăm tôi buồn lắm
Ngày vui pháo nhuộm đường
Và từ đó thu rồi thu lại thu
Lòng giá đến bao giờ
Dù biết tôi buồn nhớ cành hoa tim tan vỡ
Người ấy quá hững hờ!

Ngâm thơ:
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Và từng thu chết từng thu chết ,
Vẫn dấu trong tim bóng một người.

Nhạc:
Rồi chiều thu nay , khi nắng tắt hoàng hôn
Nhặt hoa đã biết buồn
Lạnh lẽo gió về đìu hiu trên nẽo vắng
Thấy lòng mình quá bâng khuâng

Người ấy còn sang bến đợi thuyền
Màu hoa rụng đó chiều thu
Lời xưa thơ ngây tôi nào biêt
Tình duyên nay đã chết , người ấy có buồn không?